Chúng ta vẫn luôn mong muốn rằng tình yêu vĩnh cửu, trong khi chúng ta lại biết rõ sự thật không là như thế…

Bạn tôi có 1 mối tình kéo dài hơn 7 năm nhưng cuối cùng ko đến được với nhau vì 1 vài lý do.

Lần cuối cùng họ cãi nhau cũng như bao lần khác, tưởng chừng giận nhau vài ngày rồi lại đâu vào đó, thế nhưg rồi nó quyết định chia tay hẳn và đến với người đàn ông khác đang tán nó. Quyết định 1 cách dứt khoát và nhanh chóng, mặc cho người yêu cũ níu kéo. Yêu người mới được tầm gần năm thì tiến tới hôn nhân và bây giờ sống rất hạnh phúc.

Khi cả hội ngồi vs nhau và nói chuyện, chúng tôi trêu đùa nó :

-” Tại sao mày có thể mạnh mẽ dứt khoát chấm dứt 1 mối tình dài lâu đến vậy? Vì anh mới ngon hơn hả ? ”

Nó nghe rồi cười nhẹ và nói :

– Thời gian ko phải là tất cả. Con người ta thường chỉ nhìn vào cái thời gian đã ở bên nhau mà nuối tiếc 1 mối tình, mà lại ko chịu nhìn nhận lại xem tình cảm ko đủ để đi tiếp hay ko.

Phụ nữ thường nuối tiếc thanh xuân, ví dụ yêu 1 người 5-7 năm dù chán ớn tận cổ, cảm thấy ko phù hợp, tình cảm ko đủ lớn để tiến tới hôn nhân, có quá nhiều bất đồng trong cuộc sống nhưg nhìn lại quãng thời gian đã yêu là bỏ qua tất cả, đó chính là lý do tại sao mà nhiều đôi yêu thì lâu nhưg cưới chỉ đc 1-2 năm rồi ly hôn. Tao thôi người cũ vì tao cảm thấy ko thể tiến tới hôn nhân được, cho nên mới dứt khoát và ko ngoảnh đầu lại. Còn người mới là đúng người, đúng thời điểm.

Cả hội nghe xong và im lặng….

Đúng, thời gian bên nhau bao lâu ko quan trọng, quan trọng là tình cảm đủ lớn để đi tiếp hay không. Và 1 điều nữa là ko nên tiếc nuối thời gian bên nhau mà cố đâm lao để rồi nhận ra mảnh ghép của đời mình ko phải là họ . Chúng ta thường lười thay đổi 1 thói quen, ngại bắt đầu lại từ đầu để rồi cứ cố gắng lao theo những cái gọi là thân thuộc mà ko biết rằng phía trước có nỗi đau đợi chờ .

Có phải tình yêu khi đến một lúc nào đó sẽ nhạt đi và người ta chẳng còn thiết tha nhau nữa?

Khoảng thời gian để tình yêu phai nhạt là sau bao lâu đắm say?

Khi tham gia một số cuộc trò chuyện, tôi nhận thấy rất rõ rằng chị em phụ nữ thường hay kêu ca dạo gần đây chồng mình/bạn trai mình tệ bạc quá, vô tâm và hờ hững quá. Chẳng giống như cái khoảng thời gian đầu lúc mới yêu.

Lúc mới yêu ấy mà, đợi cô ấy trang điểm một vài tiếng vẫn vui lòng. Một tuần gặp hai – ba lần thì thấy vẫn còn ít, muốn ngày ngày được nhìn thấy nhau mới thỏa nhớ nhung. Lúc mới yêu nhắn tin chậm một tí thì hỡi ôi réo rắt điện thoại hỏi han xem em đi đâu thế, em có làm sao không? Và hiển nhiên, khi nàng gặp trục trặc một xíu sẽ quáng quàng phi thân như siêu anh hùng đi giải cứu thế giới. Bởi thế cho nên người ta mới nói “lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu…”

Để giờ đây, sau khi cuộc tình đã đi qua vài cơn chếnh choáng, sau khi đã dốc cạn cả đắm say và những triền miên nhung nhớ, thì người ta lại thấy cuộc tình cứ ơ hờ trôi qua theo thời gian. Thời gian càng lâu, tình cảm càng nhạt, cách thể hiện cũng chẳng còn nồng nhiệt như xưa.

Dẫu biết là tình cảm sẽ nhạt đi, nhưng có con số cụ thể tháng ngày nào để đong đếm hay không? Xin thưa rằng không. Có người yêu nhau chín năm, kết hôn và sống với nhau sau đó hai năm, tình vẫn còn nguyên như mới. Lại cũng có người yêu nhau chưa đi hết mười hai tháng tròn mà đã thấy đối phương có dấu hiệu bỏ mặc mình với cô đơn… Cho nên, tiếng than vãn trong tình yêu khi tình cảm dần phai nhạt gần như không có một cột mốc hay số đo cụ thể. Nếu có đo, chỉ là đo lòng người.

Khi lòng người ta còn hướng tới bạn, trái tim người ta còn yêu bạn, thì người ta sẽ thấy những tháng năm đã qua chẳng bõ bèn gì cả. Những tháng năm sắp tới vẫn đang xanh tươi và cái cây tình yêu thì vẫn còn đương khát khao nắng, gió, nước và chất dưỡng để vươn mình lớn dậy. Cho nên, người ta mới cần mẫn chăm chút và vun trồng, hệt như một người làm vườn thực thụ: tỉ mỉ và cẩn thận từng ly từng tí. Những người yêu ấy của bạn đến với bạn không phải bởi vì bạn có phước, mà bởi người ta có lòng.

Theo khám phá